Lắm khi đã qua tất thảy các vòng, tưởng thở phào nhẹ nhõm đến khi phỏng vấn trực tiếp, hỏi tại sao đi Mỹ, hồn nhiên giải đáp: “Tôi thích đi Mỹ vì yêu nước Mỹ” cũng bị đánh trượt cái roẹt.
Chính phủ xứ sở cờ hoa rất sợ người nào yêu nước Mỹ quá mà trốn ở lại sau chuyến đi thì rắc rối to. Xin visa Mỹ lắm lúc được ví như bắc thang lên giời là thành thử. Ở Mỹ ngày nay có một cộng đồng khá đông Lào kiều đặc biệt là người H’Mông. Nhu cầu đi thăm thân nhân rất lớn nhưng không thành thử mà xin visa ở sứ quán Mỹ lại dễ dàng hơn.
Ở Lào trước khi đi xin visa Mỹ hầu như ai ai cũng tìm đến Wat Si Muang hay còn gọi là chùa Sỉ Mương để cầu khấn khờ phù trì cho qua được cửa quan “lên giời”.
Chùa Sỉ Mương
Chuyện rằng có người đến vòng phỏng vấn, đại diện sứ quán Mỹ hỏi đùa rằng: “Ông xin visa đi Mỹ thế đã qua chùa Sỉ Mương cầu chưa?”. Người xin visa đáp: “Tôi không những đã qua chùa Sỉ Mương rồi mà còn dẫn theo cả một ông sư ở chùa đó đến đây”, rồi chỉ tay vào một người đầu trọc đang đứng nhẫn nại ở phía xa xa, tay lần lần tràng hạt.
Thần phật nào ở chùa Sỉ Mương mà có thể khiến cho những người thời đại tên lửa vũ trụ này tin tức đến thế? Ngôi chùa cổ này được xây dựng từ năm 1566, là nơi thờ rường cột thiêng của TP Viên Chăn. Người Lào rồi người Thái, người Hoa, người Việt và rất nhiều khách du lịch khắp năm châu bốn biển khi đến đất Triệu Voi đều mong muốn được ghé Sỉ Mương một lần để cầu an, cầu phúc, cầu tài, cầu sức.
Truyện xưa kể rằng khi xây dựng thủ đô Viên Chăn, vua Lào đã chấm chọn một khu đất tại huyện Sỉ Xắc Ta Nạt để dựng cây rường cột thiêng khẳng định chủ quyền của nước Vạn Tượng.
Vua còn cho sứ thần bắc loa kêu gọi thần dân trăm họ tìm một nhân tình nguyện hiến dâng thân mình làm mốc thiêng cho giang san. Chọn được một ngày lành, tháng tốt, đức vua cho dựng đàn xã tắc cúng trời đất ơi, ngu rồi truyền lệnh cho quân lính đào hố chôn rường cột. Hốt nhiên từ dưới lòng đất một cột nước phun vọt lên, cao ngang trời chẳng thể nào dựng được cột.
Nàng
Hiện thời ngành du lịch đang phát triển mạnh ở các nước thuộc thế giới thứ ba. Nhu cầu về du lịch càng tăng thì vấn đề bảo vệ môi trường cần phải được xem trọng. Xin giới thiệu đến quý khách một dạng du lịch nữa, đó là du lịch xúc tiến thương nghiệp, vừa đi du lịch vừa phối hợp làm ăn. Hiện giờ cũng rất phổ quát tại Việt Nam.
Sỉ, một phụ nữ đang mang thai đang đứng xem dựng cột thấy vậy bỗng nhảy xuống hố để lấp mạch nước ngầm. Tròn một trăm ngày sau, như có một phép lạ mạch nước ngầm bỗng liền da, liền thịt, thẳm sâu trong lòng đất trồi lên một cây cột.Người dân thấy sự lạ cứ quỳ mọp xuống mà khấn vái liên hồ rồi lấy gạch xây vây xung quanh rường cột ấy thành một ngọn đồi nhỏ. Để hoài tưởng Nàng Sỉ quyên thân họ gọi ngọn đồi đó là Chau Me Sỉ Mương tức mẹ Sỉ làm chủ sơn hà. Nàng Sỉ là vị thần bảo vệ cho đô thị Viên Chăn, là dấu mốc đặc biệt cho một đất nước từng nổi danh với du lich da nang những người hùng trên lưng voi chiến.
Tượng ở sân chùa
Chùa Sỉ Mương tọa lạc ngay trọng điểm thành thị, rất gần dòng Mê Kông chia cắt biên giới Thái - Lào. Ngoài sự tích cổ trên chùa Sỉ Mương còn sở hữu vô số chuyện kỳ bí khác. Gần đây nhất là chuyện đôi chim hạc về chầu mẹ Sỉ.
Đã trăm mùa trăng tròn rồi trăng lặn, ngày ngày đôi hạc đi kiếm ăn rồi ngụ cư ngay trên hòn giả sơn sau hậu điện nhưng chẳng bao giờ chúng dám đặt chân xuống sân.
Người bảo đó là vong linh của mẹ Sỉ đã nhập vào đôi chim hạc mà về phù độ cho giang sơn an lành, tươi đẹp. Kẻ lại đồn đôi chim là
Theo Tổ chức Du lịch Thế giới ( World Tourist Organization ), một tổ chức thuộc liên hợp Quốc, Du lịch bao gồm tất cả mọi hoạt động của những người du hành, tạm trú, trong mục đích tham quan, khám phá và tìm hiểu, trải nghiệm hoặc trong mục đích ngơi nghỉ, giải trí, thư giãn; cũng như mục đích hành nghề và những mục đích khác nữa, trong thời gian liên tục nhưng không quá một năm, ở bên ngoài môi trường sống định cư; nhưng loại trừ các du hành mà có mục đích chính là kiếm tiền. Du lịch cũng là một dạng ngơi nghỉ năng động trong môi trường sống khác hẳn nơi định cư.
Sứ thần của trời cử đến để… dự báo thời tiết bởi chúng dự báo cực chuẩn. Nếu trời đang mưa đầm đìa mà nghe tiếng “v…ạc, v…ạc” bỗng chuyển nắng ấm ngay và trái lại.Trong chùa Sỉ Mương còn có hòn đá thiêng giống hình cái sừng tê ngưu đồ sộ nặng chừng 20 kg. Khi nguyện cầu chuyện gì cho bản thân, muốn biết điều mình xin thần phật có chứng dám không người ta thường dùng hai tay nâng tảng đá. Nếu ứng, hòn đá nặng cũng chẳng khác gì cái bị bông, nếu không ứng, hòn đá sẽ nặng đúng đến từng gram trọng lượng của nó khi chịu lực quyến rũ của trái đất.
Nâng hòn đá thiêng
Trong lặng lẽ khói nhang, gõ một tiếng cồng, tôi quỳ xuống bên bàn thờ Phật rồi nâng hòn đá.
Du lịch là đi du lịch để vui chơi, tiêu khiển hoặc nhằm mục đích kinh doanh; là việc thực hiện chuyến đi khỏi nơi cư trú, có tiêu tiền, có thể lưu trú qua đêm và có sự trở về. Mục đích của chuyến đi là tiêu khiển, nghỉ dưỡng, thăm thân nhân, công tác, hội nghị khách hàng hay du lịch khen thưởng, hoặc nhằm mục đích kinh doanh. Các Tổ chức Du lịch Thế giới định nghĩa khách du lịch như những người "đi du lịch đến và ở lại ở những nơi bên ngoài nơi cư trú thường xuyên của họ trong hơn 24 giờ và không quá một năm liên tục cho giải trí, kinh doanh và các mục đích khác không liên đến những viên chức hướng dẫn viên du lịch của tổ chức thực hành việc du lịch đó."
Dù cố sức nhưng vẫn thấy sao mà hòn đá nó nặng thế. Một lúc sau khi được vị sư ở chùa buộc chỉ cổ tay và vẩy cho chút nước thánh, lần thứ hai tôi bê thử, hòn đá bỗng dâng vọt quá đầu.Chỉ cách Sỉ Mương độ mươi phút chạy xe là Thạt Luổng - một nơi hiếm hoi trên thế giới tục truyền còn lưu giữ xá lợi (xá lợi thường là những vật còn sót của các vị phật, thiền sư sau khi hỏa táng - PV) của đức Phật Thích Ca Mầu Ni khi người nhập cõi niết bàn là một sợi tóc.
Thạt Luổng là ngôi tháp cổ lớn nhất của Lào với đáy hình vuông 90m x 90m, chiều cao 45m, khởi dựng từ năm 236 Phật lịch (tức năm 307 trước công nguyên). Trung tâm của Thạt Luổng là một đài sen vàng cách điệu với những cánh hoa đang nở tung giữa trời. Đỉnh tháp lớn biểu trưng cho núi vũ trụ, các tháp nhỏ vây quanh tượng trưng cho những vòng của núi và các bậc tam cấp khắc hình thủy quái là những đại dương.
Một vị sư đang tranh thủ đọc sách
Đây là hình ảnh của cõi niết bàn theo trí tưởng tượng của người Lào cổ-nơi đánh tháo cõi người khỏi ba loại khổ. Cả ngọn tháp được bao bọc bằng một chất liệu đặc biệt nhấp nhánh giống như vàng ròng. Thư tịch cổ còn chép rằng khi xưa quờ tháp được lợp bằng vàng lá nhưng lúc chiến tranh, lớp vàng trên bị ngoại bang lột sạch mang về nước.
Mưa gió vần vũ, trời ơi tối sầm Thạt Luổng vẫn sáng lóng lánh. Trời quang, mây tạnh, tòa tháp lại tỏa sáng như có muôn vạn hào quang sáng rỡ giữa nền trời Viên Chăn xanh ngằn ngặt. Thạt Luổng trở nên biểu tượng nhà nước của Lào, được in trên đồng tiền kíp và quốc huy.
Cứ vào tuần trăng tròn của tháng mười một hằng năm, lễ hội Thạt Luổng lại được tổ chức long trọng ba đêm liền với nghi tiết như tắm Phật, dâng cơm, cầu phúc, giảng kinh, rước nến… Trong tâm thức người Lào, đến Thạt Luổng không chỉ cầu phúc, cầu bình an mà còn hoài tưởng về thời Xệt Tha Thi Lạt đã bảo vệ cho nước Lan Xạng (tên nước Lào cổ) trước ách xâm lăng của quân Miến Điện.


0 nhận xét:
Đăng nhận xét