Hiện thời ngành du lịch đang phát triển mạnh ở các nước thuộc thế giới thứ ba. Nhu cầu về du lịch càng tăng thì vấn đề bảo vệ môi trường cần phải được xem trọng. Xin giới thiệu đến quý khách một dạng du lịch nữa, đó là du lịch thúc đẩy thương nghiệp, vừa đi du lịch vừa phối hợp làm ăn. Bây giờ cũng rất phổ quát tại Việt Nam.
Thị xã một thời gian, ông Tuy lại nhớ sông nước, nhớ nghề. Ông lại rủ bạn bè hùn vốn đi buôn. Mỗi lúc nằm chờ, các ông chủ buôn lại rủ nhau đánh bạc giết thời kì. "Thoạt đầu tôi cũng chỉ chơi cho vui. Nhưng, khi cờ bạc đãTheo Tổ chức Du lịch Thế giới ( World Tourist Organization ), một tổ chức thuộc Liên Hiệp Quốc, Du lịch bao gồm tất cả mọi hoạt động của những người du hành, tạm cư, trong mục đích tham quan, khám phá và tìm hiểu, trải nghiệm hoặc trong mục đích nghỉ ngơi, giải trí, thư giãn; cũng như mục đích hành nghề và những mục đích khác nữa, trong thời gian liên tục nhưng không quá một năm, ở bên ngoài môi trường sống định cư; nhưng loại trừ các du hành mà có mục đích chính là kiếm tiền. Du lịch cũng là một dạng nghỉ ngơi năng động trong môi trường sống khác hẳn nơi định cư.
Ngấm vào máu thì số tiền cược cũng tăng dần. Từ ván "sấp ngửa" đặt vài trăm ngàn đã tăng lên tiền triệu, thậm chí hàng trăm triệu. Rồi, số tiền tài bao năm, tôi tích cóp được cũng dần "đội nón" ra đi. Tôi phải bán dần những miếng đất đã mua vì đánh bạc", ông Tuy thừa nhận một thời mê muội của mình. Khi đã "dính" vào cờ bạc, ông Tuy cũng chẳng còn "đầu óc" để làm ăn nữa. Làm được bao nhiêu ông lại lao vào vòng xoáy đỏ đen, mong gỡ gạc phần nào. Nhưng càng gỡ, số nợ càng chồng chất. Sau vài vụ vận chuyển gỗ bị kiểm lâm phát hiện, thu giữ, ông bị khánh kiệt tài sản. Chung cuộc, ông phải bán cả ngôi nhà đang ở tại trọng điểm TP. Hoà Bình. Đi tìm miền đất hứa cờ bạc đã biến ông Tuy từ một đại gia trở nên kẻ tay trắng và không chốn dung thân. "Tôi thấy mình như kẻ tội đồ. Tôi đã khiến cho vợ con khốn khổ. Lúc đó, tôi cảm nghĩ như mình bị đẩy xuống đống bùn đen, chẳng thể đứng dậy nổi. Nhưng nhờ sự quan hoài, cổ vũ của vợ con, tôi đã quyết tâm làm lại thế cuộc", ông Tuy cho biết. Để lập nghiệp từ đôi bàn tay trắng không phải dễ dàng gì, những mảnh đất ở nơi bằng phẳng đều đã có chủ sở hữu, hai vợ chồng không có nổi "tấc đất cắm dùi". Họ lại dìu dắt nhau ra đảo hoang sống. Ông dựng một túp lều tạm bợ. Hằng ngày, chồng đi thả lưới bắt cá, vợ đi nhặt rau rừng, trồng trọt và chăn nuôi trên đảo hoang. Ông Tuy lại tính chuyện đem những sản vật mà mình làm ra, kiếm được, đem ra chợ bán. Nhờ sự chăm chỉ, cần mẫn, hai vợ chồng cứ lấy ngắn, nuôi dài. Tích lũy được bao nhiêu tiền, ông lại đầu tư thêm về giống cây, vật nuôi. Cuộc sống cũng dần dần được cải thiện. Có tiền, ông mua thêm diện tích đất của những hộ dân khác. Hiện, ông đã có hơn chục ha đất đảo. Khi hồ Thung Nai được Nhà nước quy hoạch thành khu du lịch sinh Thái. Du khách tìm đến nghỉ dưỡng càng đông. Hòn đảo hoang đã biến thành đất vàng, đất bạc. Với tầm nhìn xa, trông rộng, ông Tuy tiếp kiến đầu tư du lịch thái lan xây dựng đảo Dừa thành khu nghỉ sinh dưỡng thái. Ông cải tạo đảo, dựng chòi, sắm thuyền bè đón đưa khách ra vào đảo. Ông tiếp kiến đầu tư trồng cây ăn quả, nuôi gà, thả cá. Ông nỗ lực giữ vẻ hoang vu vốn có của nó, để khách có thể cảm nhận được hương vị cuộc sống "cây nhà lá vườn". Ông thuê khoảng chục nhân viên giúp việc, kiêm hướng dẫn du lịch cho khách. "Tôi không làm du lịch thuần túy. Tôi muốn kiến tạo sao cho khách đến đây đều cảm thấy bình yên, gần gụi. Họ có thể tự câu cá, hái rau dại, tự nấu cơm bằng bếp củi. Hoặc có thể dùng cơm cùng gia đình. Ở đây không có sự phân biệt giữa chủ và khách, chỉ có tấm lòng với tấm lòng", ông Tuy chia sẻ. Cờ bạc đã khiến một người no ấm nhất nhì tỉnh Hòa Bình trở nên một kẻ tay trắng. Và, nghị lực sống mãnh liệt đã giúp ông từ kẻ tay trắng thành "chúa đảo". "Với tôi, tiền nong không quan trọng nữa. Quan trọng nhất là cuộc sống bình yên nơi hòn đảo xinh đẹp này. Ngày, tôi đi câu cá, tối về thưởng rượu, ngắm trăng. Cuộc sống vô thường, vô ưu, vô lo như thế mới là hạnh phúc", ông Tuy tâm sự. "Mây của trời cứ để gió cuốn trôi" Dù đã phải qua biết bao nhiêu bão tố cuộc thế, nhưng ông Nguyễn Đình Tuy vẫn giữ được thái độ lạc quan với cuộc sống: "Khi rơi vào những bước đường cùng, tôi đều cố gắng đối diện với nó. Chuyện không muốn thì cũng đã xảy ra, tôi không luyến tiếc vì những gì đã mất. Mây của trời cứ để gió cuốn đi. Điều cần làm nhất là cách giải quyết vấn đề đã xảy ra. Nhìn nhận vấn đề khách quan thì mình cũng sống lạc quan hơn. Đó là lý do tôi vượt qua những thử thách không tưởng". Hoàng Thế Tào

0 nhận xét:
Đăng nhận xét